Nghề làm phi

nghe-lam-phi– Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

– Chương: 29

– Thể loại: Ngôn tình, xuyên không, cổ đại, cổ trang, cung đấu, cường thụ, cường công, 1×1, HE, …

– Nhân vật: Tiếu Dương x Trang Lạc Yên

– Văn án: Phong Cẩn, từ một thất sủng phi tần nhỏ nhoi, “ỷ sủng sinh kiêu” trong khi chỉ là một “Uyển nghi” nhỏ bé, đắc tội với Hoàng Hậu. Ấy vậy, chỉ trong 1 đêm như thoát thai hoán cốt, trở thành con người khác. Nàng trở nên thông minh hơn, biết thu liễm hơn, nữ tử co được duỗi được mới là thông minh. Có lẽ vì vậy, chỉ trong vòng vài năm ngắn ngủi, nàng trở thành Chiêu quý phi người người tôn kính, là mẫu hậu của độc tôn thái tử, là sủng phi bậc nhất của hoàng đế.

Phong Cẩn, một nam tử lấy nghĩa làm đầu, hắn không tin vào tình cảm nữ nhân, với hắn, nữ nhân hậu cung chỉ là công cụ cho hắn duy trì nòi giống. Hắn cho họ địa vị, cho họ sự sủng ái mà họ cần, nhưng vĩnh viễn cũng không cho họ tình cảm của bản thân mình. Hắn là một vị vua, hắn không thể thành hôn quân được, không thể vì nữ tử mà quên đi giang sơn. Nhưng có lẽ, sự xuất hiện của Trang Lạc Yên đã khiến hắn xao động.

Bọn họ, hai con người, vốn không hề yêu nhau. Nàng cầu ở hắn địa vị, sự bình yên trong cuộc sống cung cấm. Hắn cầu ở nàng sự thoải mái, sự quan tâm. Nhưng có lẽ Phong Cẩn đã thật sự yêu Trang Lạc Yên, có thể ban đầu khi thấy tình cảm trong mắt nữ tử ấy dành cho mình, hắn đã xao động. Để rồi lưu tâm lúc nào không biết. Khi nhận tin nàng bị người ta hãm hại, hắn như điên như cuồng. Khi nghe tin nàng bệnh nặng, thập tử nhất sinh, hắn cảm thấy có gì đó vỡ nát, chỉ mong níu kéo lại, tặng cho nàng một nhánh đào, hi vọng lại gặp được người con gái năm xưa tinh nghịch.

Còn về phần Trang Lạc Yên, nàng có yêu hắn không? Nàng cho hắn thấy thứ tình cảm ngu muội không đáng có ở hậu cung, nàng cho hắn thấy nàng “yêu” hắn ra sao, si mê hắn như thế nào. Nhưng nàng có thật sự yêu hắn không?

Nàng không để lộ, không nói rõ, nhưng vẫn có, có thể là không yêu, nhưng có thicshm nàng tỉnh táo vẫn biết giữ ở một mức độ nhất định, không để mình rời đi, cũng không quá hãm sâu.

Mỗi câu chuyện của mỗi phi tần ở cung cấm. Đó là những đố kỵ, những tranh chấp, hận thù. Vốn trong bức tường ấy, không tồn tại thứ gọi là tình cảm, kể cả tình tỉ muội.

Ở đó có Trang tiệp dư – vị tỉ tỉ cùng cha khác mẹ của Lạc Yên – năm xưa hại cho nàng thất sủng, nay khi Lạc Yên đã một lần nữa nhận sủng cũng là khi vị tỉ tỉ này nhận quả báo, bị giáng xuống mạt đẳng canh y, chết nơi lãnh cung không người biết đến. Càng đáng thương hơn là lúc chết được vinh dự, trở lại chức vị “tiệp dư” hoàn toàn nhờ người mà nàng luôn luôn rắp tâm hãm hại – Lạc Yên

Có Mã tài nhân nhập cung đã lâu, ganh ghét đố kỵ ngu ngốc, kết quả thì sao? Đời này kiếp này sống mãi trong vũng bùn cung cấm, không người nhớ đến

Có Yến quý tần, Hiền quý phi, Diệp dung hoa, Diệp thục dung, Tô tu nghi, Nhu phi, Từ chiêu dung, Ninh phi, … Ai cũng xinh đẹp, ai cũng tài hoa, nhưng vì đố kỵ, vì kiêu ngạo, vì ngu ngốc trao tình cảm cho đế vương để rồi nhận lấy ba thước lụa trắng, có người phát điên nơi lãnh cung, có người đời đời cô lãnh, có người thì rớt hẳn xuống bùn.

Thục quý phi – nữ tử nhận sủng bậc nhất hậu cung – nhưng rồi sao? Đế vương vốn lạnh lùng, nàng dù ở cạnh hắn bao năm, khi hắn đã muốn dẹp thì nàng có dùng tính mạng uy hiếp, hắn vẫn coi như không thấy. Để rồi thánh chỉ ban ra, cả nhà nàng ly tán, kẻ chết kẻ đi đày, còn lòng nàng, lạnh tựa tro tàn.

Kể cả Hoàng Hậu, mẫu hậu của hắn, thì sao? Chỉ cần gây sức ép lên giang sơn của hắn, hắn cũng vẫn có thể lạnh lùng mà xử lý.

“Lòng dạ Đế vương vốn vô tình”

Tuy vô tình nhưng vẫn là con người, vẫn có hơi ấm của tình cảm thoang thoảng đâu đây.

 

 

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s