Vương phi tái sinh

Vương phi tái sinh– Tác giả: Vu Linh

– Chương: 10

– Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, trùng sinh, cung đấu, chủ thụ, cường công, kiên cường thụ, bánh bao tìm cha, 1×1, thanh thủy, ngược, HE, ……

– Editor: Minh Vương

– Nhân vật: Đoạn Nguyên Lẫm X Tô Tuyền

– Văn án: Là một thứ nữ nhỏ trong Tô gia, Tô Tuyền phải đối mặt với sự dè bỉu, khinh thường. Tô đại ca vì vẻ đẹp của nàng mà đưa nàng vào cung làm phi tần, muốn nâng địa vị làm quan. Nàng báo đáp việc đại ca đã không bớt xén chi tiêu nên vào cùng.

Kiếp trước, nàng chỉ cầu bình an. Sống an phận trong phủ, nàng bị bắt nạt. Sống an phận trong cung, nàng mang thai nên bị đẩy xuống hồ nước lạnh mà chết.

Kiếp này, nàng muốn trở nên mạnh mẽ. Tô Tuyền vào cung để rời Tô gia, muốn có một đứa con. Nàng âm thâm đút lót cho cung nữ và công công để tránh bớt rắc rối nhưng không hề biết mọi việc làm của mình đều bị Vương Thượng Đoạn Nguyên Lẫm biết.

Vì hài tử, nàng chỉ yêu cầu một đêm duy nhất, hắn nghĩ nàng có tâm cơ, nên sau một đêm cũng không tới nữa.

Ai ngờ suốt một tháng nàng không giở trò, ngược lại còn yêu cầu cất bài thị tẩm. Hắn thay đổi, quay sang sủng ái nàng không ngừng. Các phi tần bắt đầu nhắm vào nàng, phi tần Vi Đan Cơ còn bói ra nàng sẽ thành hoàng hậu nên càng muốn hại nàng.

Khi mang thai, nàng chỉ im lặng chịu đừng nên Đoạn Nguyên Lẫm vừa bất ngờ vừa khó chịu, Hắn tự tay đút cháo cho nàng, đưa nàng tới tận thành Đông mua ô mai ướp lạnh, ấu trĩ giành ăn với nàng.

Khi Tô Tuyền nghĩ tới việc ở lại bên hắn, nàng lại thấy hắn đối xử quá lạnh nhạt với các phi tần, trái tim nàng lạnh xuống.

Nàng lợi dụng chính âm mưu của Đan Vi Cơ khiến bản thân bị chết ở kiếp trước để giả chết, rời đi. Trong cung, Đoạn Nguyên Lẫm cảm thấy rất cô đơn, đau khổ khi biết mình yêu nàng nhưng nàng đã chết.

Ba năm sau, bé con An Nhi – con gái của Tô Tuyền tìm được nam nhân bị thương trong rừng, ai ngờ lại là Đoạn Nguyên Lẫm. Hắn mặt dày ở lại nhà nàng, nàng mặt dày bắt hắn chặt củi.

Quyết định quay lại cung, nàng cứu được rất nhiều dân chúng khỏi bệnh dịch, dựa theo công này và ý kiến của dân chúng mà hắn phong nàng làm hoàng hậu. Vi Đan Cơ hạ chú khiến Tô Tuyền sảy thai mất mạng. Đoạn Nguyên Lẫm chấp nhận dùng chính tính mạng của mình để nàng cộng sinh, miễn nàng còn sống.

Sau khi biết chuyện, Tô Tuyền rất xúc động, nàng quyết định ở bên hắn mãi mãi.

 

Xuyên qua làm nông phụ

Xuyên qua làm nông phụ– Tác giả: Uyển Tiểu Uyển

– Chương: 93

– Thể loại: Ngôn tình, xuyên không, cổ đại, điền văn, gia đấu, chủ thụ, cường thụ, cường công, cường hào thủ đoạt, sắc, sủng, tình hữu độc chung, 1×1, HE, …

– Nhân vật: Thạch Lai Phúc X Tằng Tử Phu

– Editor: ChieuNinh

– Văn án: Dương Dương là y tá trong bệnh viện lớn, vì thang máy bị rơi tự do mà tử nạn. Cuối cùng, lại phải xuyên vào thân xác của Tằng Tử Phu, một cô gái nông thôn xuất thân nghèo khó, ngay cả cái tên Dương Dương cũng thấy nó quá quê mùa.

Nghe kể Tằng gia không có con gái, cả nhà trên dười Tằng gia đều hết sức hào hứng đón chờ ngày nàng ra đời, nhưng khi ngày đó tới, lọt lòng mẹ lại là một cô nương. Điều này giống như một gáo nước lạnh tạt vào mắt cha của Tằng Tử Phu, khiến ông hụt hẫng muốn đem cho đứa con gái mới chào đời này cho người ta nuôi. Nhưng đúng lúc đó có một lão hòa thượng ‘mệnh danh’ vân du tứ hải đi ngang qua Tăng gia, nói Tằng Tử Phu có phúc khí. Liền đặt tên là Tằng Tử Phu. Nói như vậy trong tên bao hàm con trai trượng phu. Là một người có số mang lại phúc khí đến cho chồng. Chính vì vậy Tằng Lão Đại mới quyết định giữ lại đứa con gái này.

Tằng Tử phu trở thành ‘của hiếm’ bị biết bao nhiêu bà môi bà mối tới hỏi cưới cho mấy vị công tử nhà giàu. Trong đó, đám người Thạch gia trang là đám nặng ký nhất trong việc tranh giành ‘vượng phu’ này. Không biết là họ nghe kẻ nào nhiều chuyện nói, Tằng Tử Phu vượng gia. Bà mối thay Thạch gia trang, cầm tiền của Thạch gia đến Tằng gia làm mai cho con lớn nhất Thạch Lai Phúc.

Làm sao cô có thể gả cho người đã từng thành thân, lớn hơn mình tám tuổi, hơn nữa cô còn nghe nói người vợ trước kia của Thạch Lai Phúc là bị mẹ chồng bức tử mà tự sát! Trong lòng không cam tâm tình nguyện. Hai ngày này bắt đầu tuyệt thực chống đối. Lần kháng nghị này, kháng nghị tới nỗi đem Dương Dương xuyên qua tới đây trên thân thể này.

Sau khi gả, mới biết chồng mình Thạch Lai Phúc là người hiền lành lương thiện, biết quan tâm đến vợ, khiến cho Tằng Tử Phu thở dài nhẹ nhõm. Mẹ chồng là người nóng tính, cũng dễ vì một việc nhỏ này nọ mà lập tức gây ấn tượng xấu hay khiển trách, nghĩ xấu về người khác, cực kỳ khó để hầu hạ, Tằng Tử Phu khi biết được, luôn phải cố gắng thận trọng từng việc làm của mình.

Sau khi ở riêng, Tằng Tử Phu muốn quan hệ tốt với mẹ chồng, khuyên bà vào sống cùng nhà với hai người. Vào thành bán câu đối kiếm tiền. Ăn mừng năm mới tốt đẹp. Tằng Tử Phu vào lúc này cũng mang thai. Bán câu đối tết kiếm được tiền còn mua vải tặng mẹ chồng và Thạch Lai Phúc, nhưng không mua cho mình, mẹ chồng cũng càng ngày càng ưng ý với cô con dâu này.

Vương Lan giận việc Thạch Lai Quý lấy bình thê Thạch Thúy Cúc vào nhà, không hôm nào không cãi cọ với Thạch Thúy Cúc, cuộc sống mèo chó không yên và sự chanh chua của Vương Lan cũng làm Thạch Lai Quý càng chán ghét nàng ta, càng sủng Thạch Thúy Cúc. Trong nhà vẫn tiếp tục không lúc nào yên tĩnh.

Mở tiệm ăn, nhờ những thực đơn ngon miệng mới lạ mà hấp dẫn rất nhiều khách. Hạn hán tới, nạn dân chạy nạn khắp nơi, Thạch gia thôn rất vất vả mới chống lại được đoàn dân chạy nạn tham lam.

Vương Lan sinh non đứa trẻ rất ốm yếu, thừa cơ ôm tiền chạy mất, bỏ con nhỏ lại. Tằng Tử Phu thấy thương, ôm về nuôi với hai đứa con nhỏ Tiểu Bùn và Cỏ Nhỏ, đặt tên là Tiểu Diệp Tử.

Thạch Lý thị là một nàng dâu tốt trong Thạch gia thôn, nhưng bị chồng đối xử không ra gì, sủng thiếp diệt thê, vứt con lại cho nàng nuôi. Biết được truyện này, Tằng Tử Phu ra tay giúp đỡ Thạch Lý thị, lại vạch trần chuyện xấu của người chồng Lý Bảo Quế. Thấy Thạch Lý thị sau một thời gian có được số vốn tương đối nhiều, hắn ta mặt dày nổi lòng tham làm loạn rất nhiều lần, cuối cùng bị bắt lên quan mới thôi.

Vương Lan trở lại đòi về, còn muốn đòi lại con, ai cũng phỉ nhổ vào mặt cô ta, còn Tiểu Diệp Tử biết Tằng Tử Phu không phải mẹ ruột, mà mẹ ruột thật lại vứt bỏ mình, rất đau lòng, cuối cùng lại nhờ những đứa trẻ bên cạnh khuyên nhủ, cuối cùng từ mặt Vương Lan, quyết tâm ở bên cạnh Tằng Tử Phu.

Mở quán lẩu, tiếp tục cuộc sống an nhàn bên cạnh những đứa con của mình.

 

Thế gia danh môn

Thế gia danh môn– Tác giả: Thập Tam Xuân

– Chương: 188

– Thể loại: Ngôn tình, xuyên không, ngược, sủng, cổ trang, cường công, cường thụ, cổ đại, trung khuyển, gia đấu, dụ công, dụ thụ, mỹ nhân, tra thụ, cường hào thủ đoạt, sắc, 1×1, HE, …

– Nhân vật: Cận Thiệu Khang X Tưởng Nhược Nam

– Editor: Đỗ Mai Dung

– Văn án: Tưởng Nhược Nam vừa nhận được món tiền lớn, còn sắp thăng chức thì gặp nạn xuyên không tới cổ đại.

Xui xẻo thay, nguyên chủ nàng nhập vào còn nổi danh là Bà La Sát, ngỗ nghịch không chịu nổi, suốt ngày vung roi chửi bới tùm lum giữa đường, ỷ vào thái hậu chống lưng, làm càn xin hoàng đế ban hôn cho Cận Thiệu Khang.

Thân là gia trưởng trong nhà, hơn nữa Cận phủ vốn cực kỳ tuân thủ nguyên tắc lễ nghĩa cứng nhắc nên hắn càng chán ghét nàng, ngày cưới cùng rước về phủ tiểu thiếp Vu Thu Nguyệt, đêm tân hôn quất cho nàng một roi rồi sang ngủ phòng tiểu thiếp.

Tự mình đứng lên làm mọi người thay đổi, học lễ nghĩa, cư xử ôn hòa đúng mực, thân cận với người yêu thương mình, thay đổi cái nhìn của mọi người về mình.

Mang y thuật về cách dùng thực liệu và nhưng bài thuốc hiện đại chữa cho vô số người, chữa bệnh tâm lý, chữa ôn dịch thủy đậu, làm cho người dân nghìn ơn vạn tạ.

Nàng vốn không muốn chung chồng với người khác, nàng ngại bẩn.

Hắn dần thay đổi vì nàng, không còn mang bộ mặt “quân bài” mà trở nên phúc hắc chỉ với một mình nàng, chuyên sủng mình nàng.

Được, đã như vậy, nàng cho hắn cơ hội.

Hoàng đế tức giận, cảm thấy bị lừa gạt, lại càng chìm sâu vào tình yêu với nàng, sử dụng những cảnh tiêu cực nhất, đem vũ nữ tới cho Thiệu Khang, đánh cuộc với trái tim kiên định của nàng.

Thiệu Khang thua, nàng yên lặng rời đi, hắn cầu xin, nàng cũng không quay lại.

Nói nàng ghen tuông, ích kỷ cũng được, nhưng ai có thể trách? Đơn giản vì nàng là phụ nữ hiện đại, chỉ muốn hắn toàn tâm toàn ý, nếu muốn ở bên nàng, hắn phải trả giá.

5 năm sau, nàng đưa hai đứa trẻ trở về.

Trái tim hắn vẫn một lòng hướng về nàng, hành động của hắn vẫn lặng lẽ bảo hộ nàng.

Liệu, nàng có thể cho hắn một cơ hội nữa không?

 

 

Ngự thú nữ vương

Ngự thú nữ vương– Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi

– Chương: 103

– Thể loại: Ngôn tình, xuyên không, bàn tay vàng, báo thù, cổ trang, huynh muội luyến, cổ đại, cường thụ, gia đấu, sủng, mỹ nhân, huyễn huyền, ruồng bỏ, sát thủ, tình hữu độc trung, trung khuyển, thanh thủy văn, thanh mai trúc mã, dụ công, dụ thụ, hài hước, tu chân, 1×1, HE, …

– Nhân vật: Âu Dương An X Âu Dương Tĩnh  (Mộc Nguyệt Tĩnh)

– Editor: Thanhtam, Tieutkhang, Minhnguyet

– Văn án: Tỉnh lại trong phủ tướng quân, cha bận rộn không quan tâm, kế mẫu ghét bỏ, bị đánh gần chết ném ra bãi tha ma.

Được sư phụ Đoạn Vô Nhai cứu mạng đưa về sơn cốc.

Ba năm lại ba năm trôi đi, trở thành một đôi huynh đệ đẹp rạng ngời, văn võ song toàn.

Thu phục thần thú hổ vương, trở về Tướng phủ.

Một khúc tiêu, ngàn thú nghe lệnh, thẳng tay sát hại những tra nam tiện nữ, ác danh Ma Sát vang khắp thiên hạ, trở thành kẻ thù của toàn võ lâm.

Tiên kiếm vợ chồng nhận chủ, người ta nói hai huynh muội còn có tướng làm phu thê???

Nàng đứng trên ngôi vị lâu chủ của Dẫn Lâu, Ám Lâu đệ nhất thiên hạ.

Mai mối sư tỷ thành mẹ kế của cha, ca ca có hoa đào bám theo? Ta ghen nha…

Hóa ra nàng là con gái ruột của hoàng đế? Vậy thì đạp thái tử dưới chân, bước lên ngôi vị Hoàng nữ!

Nắm tay ca ca tới bạc đầu, dẫn dắt đế quốc tới hưng thịnh!

 

 

Nghề làm phi

nghe-lam-phi– Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

– Chương: 29

– Thể loại: Ngôn tình, xuyên không, cổ đại, cổ trang, cung đấu, cường thụ, cường công, 1×1, HE, …

– Nhân vật: Tiếu Dương x Trang Lạc Yên

– Văn án: Phong Cẩn, từ một thất sủng phi tần nhỏ nhoi, “ỷ sủng sinh kiêu” trong khi chỉ là một “Uyển nghi” nhỏ bé, đắc tội với Hoàng Hậu. Ấy vậy, chỉ trong 1 đêm như thoát thai hoán cốt, trở thành con người khác. Nàng trở nên thông minh hơn, biết thu liễm hơn, nữ tử co được duỗi được mới là thông minh. Có lẽ vì vậy, chỉ trong vòng vài năm ngắn ngủi, nàng trở thành Chiêu quý phi người người tôn kính, là mẫu hậu của độc tôn thái tử, là sủng phi bậc nhất của hoàng đế.

Phong Cẩn, một nam tử lấy nghĩa làm đầu, hắn không tin vào tình cảm nữ nhân, với hắn, nữ nhân hậu cung chỉ là công cụ cho hắn duy trì nòi giống. Hắn cho họ địa vị, cho họ sự sủng ái mà họ cần, nhưng vĩnh viễn cũng không cho họ tình cảm của bản thân mình. Hắn là một vị vua, hắn không thể thành hôn quân được, không thể vì nữ tử mà quên đi giang sơn. Nhưng có lẽ, sự xuất hiện của Trang Lạc Yên đã khiến hắn xao động.

Bọn họ, hai con người, vốn không hề yêu nhau. Nàng cầu ở hắn địa vị, sự bình yên trong cuộc sống cung cấm. Hắn cầu ở nàng sự thoải mái, sự quan tâm. Nhưng có lẽ Phong Cẩn đã thật sự yêu Trang Lạc Yên, có thể ban đầu khi thấy tình cảm trong mắt nữ tử ấy dành cho mình, hắn đã xao động. Để rồi lưu tâm lúc nào không biết. Khi nhận tin nàng bị người ta hãm hại, hắn như điên như cuồng. Khi nghe tin nàng bệnh nặng, thập tử nhất sinh, hắn cảm thấy có gì đó vỡ nát, chỉ mong níu kéo lại, tặng cho nàng một nhánh đào, hi vọng lại gặp được người con gái năm xưa tinh nghịch.

Còn về phần Trang Lạc Yên, nàng có yêu hắn không? Nàng cho hắn thấy thứ tình cảm ngu muội không đáng có ở hậu cung, nàng cho hắn thấy nàng “yêu” hắn ra sao, si mê hắn như thế nào. Nhưng nàng có thật sự yêu hắn không?

Nàng không để lộ, không nói rõ, nhưng vẫn có, có thể là không yêu, nhưng có thicshm nàng tỉnh táo vẫn biết giữ ở một mức độ nhất định, không để mình rời đi, cũng không quá hãm sâu.

Mỗi câu chuyện của mỗi phi tần ở cung cấm. Đó là những đố kỵ, những tranh chấp, hận thù. Vốn trong bức tường ấy, không tồn tại thứ gọi là tình cảm, kể cả tình tỉ muội.

Ở đó có Trang tiệp dư – vị tỉ tỉ cùng cha khác mẹ của Lạc Yên – năm xưa hại cho nàng thất sủng, nay khi Lạc Yên đã một lần nữa nhận sủng cũng là khi vị tỉ tỉ này nhận quả báo, bị giáng xuống mạt đẳng canh y, chết nơi lãnh cung không người biết đến. Càng đáng thương hơn là lúc chết được vinh dự, trở lại chức vị “tiệp dư” hoàn toàn nhờ người mà nàng luôn luôn rắp tâm hãm hại – Lạc Yên

Có Mã tài nhân nhập cung đã lâu, ganh ghét đố kỵ ngu ngốc, kết quả thì sao? Đời này kiếp này sống mãi trong vũng bùn cung cấm, không người nhớ đến

Có Yến quý tần, Hiền quý phi, Diệp dung hoa, Diệp thục dung, Tô tu nghi, Nhu phi, Từ chiêu dung, Ninh phi, … Ai cũng xinh đẹp, ai cũng tài hoa, nhưng vì đố kỵ, vì kiêu ngạo, vì ngu ngốc trao tình cảm cho đế vương để rồi nhận lấy ba thước lụa trắng, có người phát điên nơi lãnh cung, có người đời đời cô lãnh, có người thì rớt hẳn xuống bùn.

Thục quý phi – nữ tử nhận sủng bậc nhất hậu cung – nhưng rồi sao? Đế vương vốn lạnh lùng, nàng dù ở cạnh hắn bao năm, khi hắn đã muốn dẹp thì nàng có dùng tính mạng uy hiếp, hắn vẫn coi như không thấy. Để rồi thánh chỉ ban ra, cả nhà nàng ly tán, kẻ chết kẻ đi đày, còn lòng nàng, lạnh tựa tro tàn.

Kể cả Hoàng Hậu, mẫu hậu của hắn, thì sao? Chỉ cần gây sức ép lên giang sơn của hắn, hắn cũng vẫn có thể lạnh lùng mà xử lý.

“Lòng dạ Đế vương vốn vô tình”

Tuy vô tình nhưng vẫn là con người, vẫn có hơi ấm của tình cảm thoang thoảng đâu đây.

 

 

Phi thường hoàn mỹ

phi-thuong-hoan-my– Tác giả: Cố Phán Nhi An Nhiên

– Chương: 101

– Thể loại: Ngôn tình, xuyên không, siêu sủng, cổ trang, cung đấu, duyên tiền kiếp, 1×1, HE, …

– Editor: Junne

– Nhân vật: Thích Bạch X Quý U

– Văn án: Vừa xuyên không, vừa trọng sinh qua tận 8 kiếp, nhưng Quý U chưa bao giờ được hưởng một tình yêu thật sự trọn vẹn, thậm chí rất nhiều kiếp phải chết trong đau đớn.

Hắn là một vị đế vương, hoàng hậu của hắn hắn không yêu, cũng lười quản, chỉ lấy nàng ta đơn giản vì muốn nhìn thấy người khiến trái tim hắn rung động mỗi đêm trong giấc mơ.

Nhìn nàng khổ sở, đau đớn, trái tim hắn cũng khổ sở, cho tới khi chết, vẫn mang theo chấp niệm của đế vương muốn gặp nàng.

Ở kiếp thứ 9, Quý U xuyên thành một vị phi tần thất sủng của Thích Bạch.

Giữa mùa đông lạnh giá, dưới cây hoa đào, nhìn nụ cười thánh khiết của nàng, cơ thể đầy đặn nõn nà như mỡ đông khiến hắn rung động.

Ở bên nhau, matxa cho hắn, vẽ tranh, quấn quýt, sủng rồi lại sủng, muốn rồi lại muốn.

Không hiểu vì sao, hắn luôn tin tưởng nàng, cũng yêu nàng tới đau lòng, cả đời này cũng chỉ muốn vĩnh viễn ở bên nàng, sẵn sàng vứt bỏ cả hậu cung.

Nhìn nàng ôm cái bụng lớn, lại tràn đầy mạnh mẽ tự mình thoát khỏi kẻ gian, không muốn liên lụy hắn, rồi chạy về với hắn, hắn đau lòng, tự trách, lại càng yêu nàng.

Nữ nhân xuyên không, người trọng sinh kia, cũng không phá hoại được tình yêu của họ!

Nông phụ

Nông phụ– Tác giả: Kim Sai Thập Nhị

– Chương: 61

– Thể loại: Ngôn tình, xuyên không, điền văn, bảo bảo, sủng, cực phẩm gia đình, 1×1, HE, …

– Editor: Junne

– Nhân vật: Dương Phú Quý X Hứa Thảo

– Văn án: Hứa Thảo là một cô nàng tiến sĩ về nông nghiệp, xuyên không tới một gia đình làm nông, mẹ cô dù tốt bụng, yêu con cái nhưng rất nóng tính nên cô cứ hở ra có suy nghĩ hiện đại là bà lại đánh cho một trận.

Bất đắc dĩ cần tiền nên gả cho Phú Quý, một chàng nông dân làm thợ săn cực kì chất phác, thậm chí bị gọi là khờ, mang theo đứa con gái ruột là Miêu Miêu từ nhỏ bị mẹ ruột bỏ rơi chạy theo đàn ông nhà giàu.

Mang nho dại về làm mứt quả, kiếm được khoai tây về trồng, nuôi dưỡng và yêu thương Miêu Miêu như con ruột, Hứa Thảo chiếm được cảm tình rất lớn của mọi người, ngoại trừ Trần Thị tham tiền và Tam tẩu thích gây chuyện.

Tam tẩu lấy trộm hộp gấm đựng đồ để lại của mẹ ruột Phú Quý, bị bắt được, Dương lão cha cho vợ chồng Phú Quý ra ở riêng.

Bán phối phương lạp xưởng, kiếm được trăm lượng bạc, vừa mua ruộng, vừa xây nhà mới.

Mẹ ruột ham hư vinh của Miêu Miêu lâm đến đường cùng trở lại thôn muốn kéo Phú Quý lại, nhưng cũng bị Phú Quý đuổi đi không chút cảm tình.

Khoai tây trở thành loại lương thực có sản lượng thu hoạch cực cao mới, giúp giải quyết nạn đói, cũng vì thế mà Hứa Thảo được luận công ban thưởng.

Không những vậy, còn gặp được người cậu của mẹ ruột Phú Quý nữa, vậy mới biết thân phận Phú Quý không hề kém, nhưng khi lựa chọn, hai vợ chồng vẫn muốn sống ở nơi thôn quê dân dã này!