Trọng sinh mạt thế độc sủng

Trọng sinh mạt thế độc sủng– Tác giả: Vũ Thỉ Dực

– Chương: 139

– Thể loại: Ngôn tình, mạt thế, sủng, dị năng, cường-biến thái- trung khuyển công, kiên cường-tốt bụng thụ, hài, kinh dị, 1×1, thanh thủy, chủ công, HE, ……

– Editor: Linh Lan và cộng sự

– Nhân vật: Lâu Điện X Lâu Linh

– Văn án: Lâu Điện và Lâu Linh là hai anh em trên danh nghĩa.

Lâu Điện là một chàng trai mang vẻ ngoài thiên sứ nhưng tâm hồn vặn vẹo của một kẻ biến thái chính hiệu. Lâu Linh là một cô gái mạnh mẽ, tốt bụng nhưng không phải thánh mẫu.

Kiếp trước, khi tận thế ập tới, anh chỉ là một dị năng giả không gian yếu ớt, luôn phải đứng sau lưng cô để cô bảo vệ, để cho cô yêu một người đàn ông khác. Nhưng trong 7 năm, nhìn nụ cười đầy hy vọng của cô, anh lại cảm thấy hạnh phúc, từ thích đơn thuần trở thành yêu, yêu tới điên cuồng, tới biến thái.

Kiếp trước tin nhầm người, để cô rơi vào vòng tay người đàn ông khác, bị phản bội mà không thể gặp cô lần cuối khi cô chết. Đau khổ, oán hận, tuyệt vọng, anh giết tất cả đám ngươi kia, sau đó đồng quy vu tận.

Ai ngờ, Lâu Điện sống lại một lần nữa vào một tháng trước khi tận thế ập xuống. Bản thân mang theo dị năng không gian, tinh thần và lửa kiếp trước, anh quyết tâm nuôi cô tới béo tròn, ôm chặt bên cạnh, thể hiện dục vọng chiếm hữu cực mạnh.

Tận thế bùng nổ, bản thân là người thường, cô rất cố gắng rèn luyện bản thân, trở nên mạnh mẽ hơn. Anh cũng không ngừng rèn luyện, cố gắng trở thành người mạnh mẽ nhất để bảo vệ cô.

Trên hành trình của hai người, họ gặp những người bạn chân thành, anh lặng lẽ giết những kẻ phản bội kiếp trước. Đánh zombie, zombie thú, thú biến dị trên trời dưới đất, cây biến dị. Cô thức tỉnh mộc dị năng, thu phục cây biến dị, càng ngày càng mạnh mẽ.

Mỗi buổi sáng nuôi cô béo mập, mỗi buổi tối lăn giường đánh trận!

Anh nói:

“Em đi tới đâu, anh đi theo đó.

Em có chết, cũng phải chết trước mặt anh.

Có chết, chúng ta cùng chết!”

 

Câu chuyện về số mệnh của chúng ta

cc3a2uchuye1bb87nve1bb81se1bb91me1bb87nhce1bba7ahaita– Tác giả: Thù Thiến

– Chương: 19

– Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, xuyên không, chủ công, ruồng bỏ-cường thụ, phúc hắc-trung khuyển-dụ-cường công, sạch, sắc, sủng, tình hữu độc chung, 1×1, HE, …

– Nhân vật: Cảnh Quân Uy X Quan Hướng Tình (Lý Thừa Đức X Dao Quang)

– Editor: Hân Gia

– Văn án: Bằng hữu tín nhiệm nhất phản bội, hoàng hậu Dao Quang người hắn yêu duy nhất đỡ cho hắn một đao mà chết, khiến hoàng đế Lý Thừa Đức vô cùng tuyệt vọng. Quốc sư không nỡ thấy hoàng đế khổ sở, lập ma trận để linh hồn ngài xuống diêm phủ, hắn không uống canh mạnh bà mà chịu cô đơn vất vưởng suốt 1000 năm trời, mang theo trí nhớ nhập vào thân thể Cảnh Quân Uy ở hiện đại.

Trong ba năm, hắn đi tìm nàng, người con gái có cái bớt hoa Ưu Đàm Bà La sau lưng. Trong ba năm ấy, hắn vùi đầu làm việc để bớt đi đau khổ, trở thành bá chủ giới tài chính thương nghiệp.

Tìm được cô – Quan Hướng Tình, phân ưu giúp cô trong vụ tai nạn xe. Ngay từ lần đầu nhìn thấy anh, cô đã lập tức bị rung động mạnh, cảm xúc quen thuộc tới khó hiểu. Anh mời cô ăn cơm, gọi tên thân mật của cô, chăm chỉ theo đuổi. Cô ngượng ngùng nhưng rất vui vẻ. Cuối cùng khi anh tỏ tình, cô đồng ý.

Anh mua nhà, mua đồ nội thất, sẵn sàng nhanh chóng muốn rước cô về sống chung.

Cha mẹ cô là những người rất ích kỷ, tham lợi, khinh bỉ tình thân, chỉ muốn kết thân với nhà giàu, một con trai một con gái đều muốn quyết định hôn nhân cho con. Anh trai bị họ bắt cưới, chị gái có người yêu ở ngoài bị họ đánh gần chết, còn hạ thuốc cô ta lên giường với một kẻ đồng tính chỉ để làm thông gia với người giàu có.

Họ biết cô có bạn trai liền bôi nhọ danh dự để cô bị đuổi việc, giam cô về nhà, thậm chí muốn cô cưới một ông lão 50 tuổi đáng tuổi cha cô chỉ vì nợ tiền của ông ta và ông ta là người giàu có. Trong bữa tiệc rượu, Cảnh Quân Uy xuất hiện, vừa biết anh là người yêu của Quan Hướng Tình, cha mẹ cô liền suy nghĩ đủ kiểu để lấy được nhiều tiền từ anh nhất mà không hề xấu hổ, anh đồng ý, lúc này chuyện kết hôn liền được chấp nhận.

Từ khi về sống với anh, mỗi đêm cô lại mơ một phần ký ức kiếp trước của hai người. Trong thời gian này, anh và anh trai cô hợp tác thu mua Quan thị, tuy cô bất ngờ nhưng cũng biết anh sẽ không bạc đãi cuộc sống sau này của cha mẹ.

Anh công bố tin kết hôn rầm rộ, cha mẹ anh biết chuyện thì nhiệt liệt phản đối, còn đem Nhã Mật tới ép cạnh người anh. Nhã Mật nói với Quan Hướng Tình rằng cô chỉ là thế thân của cô gái tên Dao Quang. Lúc này, Cảnh Quân Uy đành nói thật chuyện kiếp trước với cô. Cô bắt đầu phân vân giữa việc anh yêu cô của hiện tại hay chỉ vì kiếp trước.

Nhưng cuối cùng, khi cô tiếp nhận toàn bộ ký ức, cũng biết anh chịu khổ 1000 năm chỉ vì muốn ở bên cô, còn hiện tại anh cũng chỉ yêu cô của bây giờ, cô xúc động, hoàn toàn hiểu rõ tình cảm của anh.

Hai người bắt đầu cuộc sống ngọt ngào, hạnh phúc của cả kiếp này.

 

Tổng giám đốc hàng tỷ: Cướp lại vợ trước đã sinh con

Tổng giám đốc hàng tỷ cướp lại vợ trước đã sinh con– Tác giả: Minh Châu Hoàn

– Chương: 819

– Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, chủ thụ, ngược luyến tàn tâm. hào môn thế gia, nhược-hiền lành-mỹ nhân thụ, phúc hắc-cường công, cường hào thủ đoạt, ruồng bỏ, sắc, 1×1, HE…

– Nhân vật: Mạnh Thiệu Đình X Phó Tĩnh Tri

– Editor: Mẹ Bầu, Táo Đỏ phố núi, Puck, Heisall,
White Silk-Hazye, Trang Bubble, BAT101126, Sóc là ta

– Văn án: Một tờ khế ước, việc này đối với cô, một người con gái riêng, không có gì đáng để mắt, đã được gả cho Mạnh Thiệu Đình, con trai của một nhà quyền thế được mọi ao ước, ca ngợi.

Trong  hôn lễ, anh giống như một núi băng không thể tan, khiến cho trái tim cô sợ hãi bởi sự lạnh lẽo.

Ngày lại mặt, anh triền miên với một người con gái khác ở văn phòng…

Anh không thể đếm được những tiểu thư con nhà thế giao cần “Thân sĩ chiếu cố ”

Cũng có những hồng nhan tri kỷ, người trước ngã xuống, người sau tiến lên, muốn “Hàng đêm tâm sự”.

Nhưng cô vẫn trải qua những ngày bình thường với cuộc sống an phận thủ thường, dùng trà, đọc sách “phong khinh vân đạm”.

Anh muốn cô, cô nói “Vâng”, nằm xuống không chút cự tuyệt. Một tháng trời anh không trở về nhà, không đụng chạm đến cô, cô vẫn như cũ, mi tâm cũng không hề nhăn lại.

Người khác làm trong lòng rối loạn, nhưng dần dần biến thành anh.

Anh đi công tác ba tháng, nhà họ Phó tuyên bố phá sản, lúc này cô phát hiện ra mình đã mang thai.

Trong lòng đầy sự khát khao, cô muốn báo cho anh tin tức tốt lành này, nhưng  lại được biết anh đã chuẩn bị xong xuôi bản thỏa thuận li hôn, muốn kết hôn với một thiên kim tiểu thư con nhà thế giao, môn đăng hộ đối về làm vợ.

Anh mang theo vị hôn thê đến nước Mỹ,

Nhưng cô lại sinh non nên bị băng huyết, nguyên nhân do cô đang mang thai mà phải quỳ quá lâu trước linh cữu của cha đến không dậy nổi.

Nhưng không hề có ai biết điều đó, họ lại nghĩ cô tự ý phá thai.

Người ta chửi mắng cô là tiện nhân chuyên đi câu dẫn người khác, vì đứa con trong bụng cô là con hoang nên cô mới bị bỏ.

Mẹ cô vì cô li dị mà phải sống cuộc sống khổ cực, cũng không hề tin tưởng cô.

Mỗi ngày là những trận đòn mẹ đánh tới rướm máu, cô mềm yếu, nhưng vẫn có trái tim kiên cường hơn bao giờ hết, vẫn cắn răng chịu đựng vì cô cần phải sống, cần nuôi mẹ.

Rồi sau đó, cô phải chịu đựng một cuộc sống hết sức khó khăn, rốt cục thì cô cũng quên đi những đau thương lẫn tình yêu với anh. Khi cô chuẩn bị gả cho một người đàn ông ưu tú, luôn ôn nhu dịu dàng với cô, bỗng nhiên anh lại về nước tìm đến cô…

Cứ  như vậy, anh nhìn cô, cười lạnh… Ngay trong buổi hôn lễ của cô, anh đưa tay xé nát chiếc áo cưới trắng tinh trên người cô, mạnh mẽ chiếm giữ cô…

Cô hận anh, cực kỳ hận, hận tại sao số mình lại bất hạnh đến thế, tại sao mình phải gánh chịu những đau đớn tủi nhục mà mình không đáng phải nhận, tại sao khi gần nắm được hạnh phúc thì anh lại nhẫn tâm giẫm nát.

Người truy, ta chạy, cứ từng bước từng bước làm tổn thương lẫn nhau, giày xéo nhau cho tới khi…

Anh nhớ, cực kỳ lâu trước kia anh cũng đã từng nói, nếu như xác định đã yêu một người, như vậy, bất kể như thế nào cũng không được buông tay cô ra.

Anh đã từng buông tay ra, bỏ qua cô, nhưng thật may là, vẫn còn có cả cuộc đời kế tiếp, anh sẽ bù đắp lại những lỗi lầm của mình ngày xưa…

 

 

 

Nghề làm phi

nghe-lam-phi– Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

– Chương: 29

– Thể loại: Ngôn tình, xuyên không, cổ đại, cổ trang, cung đấu, cường thụ, cường công, 1×1, HE, …

– Nhân vật: Tiếu Dương x Trang Lạc Yên

– Văn án: Phong Cẩn, từ một thất sủng phi tần nhỏ nhoi, “ỷ sủng sinh kiêu” trong khi chỉ là một “Uyển nghi” nhỏ bé, đắc tội với Hoàng Hậu. Ấy vậy, chỉ trong 1 đêm như thoát thai hoán cốt, trở thành con người khác. Nàng trở nên thông minh hơn, biết thu liễm hơn, nữ tử co được duỗi được mới là thông minh. Có lẽ vì vậy, chỉ trong vòng vài năm ngắn ngủi, nàng trở thành Chiêu quý phi người người tôn kính, là mẫu hậu của độc tôn thái tử, là sủng phi bậc nhất của hoàng đế.

Phong Cẩn, một nam tử lấy nghĩa làm đầu, hắn không tin vào tình cảm nữ nhân, với hắn, nữ nhân hậu cung chỉ là công cụ cho hắn duy trì nòi giống. Hắn cho họ địa vị, cho họ sự sủng ái mà họ cần, nhưng vĩnh viễn cũng không cho họ tình cảm của bản thân mình. Hắn là một vị vua, hắn không thể thành hôn quân được, không thể vì nữ tử mà quên đi giang sơn. Nhưng có lẽ, sự xuất hiện của Trang Lạc Yên đã khiến hắn xao động.

Bọn họ, hai con người, vốn không hề yêu nhau. Nàng cầu ở hắn địa vị, sự bình yên trong cuộc sống cung cấm. Hắn cầu ở nàng sự thoải mái, sự quan tâm. Nhưng có lẽ Phong Cẩn đã thật sự yêu Trang Lạc Yên, có thể ban đầu khi thấy tình cảm trong mắt nữ tử ấy dành cho mình, hắn đã xao động. Để rồi lưu tâm lúc nào không biết. Khi nhận tin nàng bị người ta hãm hại, hắn như điên như cuồng. Khi nghe tin nàng bệnh nặng, thập tử nhất sinh, hắn cảm thấy có gì đó vỡ nát, chỉ mong níu kéo lại, tặng cho nàng một nhánh đào, hi vọng lại gặp được người con gái năm xưa tinh nghịch.

Còn về phần Trang Lạc Yên, nàng có yêu hắn không? Nàng cho hắn thấy thứ tình cảm ngu muội không đáng có ở hậu cung, nàng cho hắn thấy nàng “yêu” hắn ra sao, si mê hắn như thế nào. Nhưng nàng có thật sự yêu hắn không?

Nàng không để lộ, không nói rõ, nhưng vẫn có, có thể là không yêu, nhưng có thicshm nàng tỉnh táo vẫn biết giữ ở một mức độ nhất định, không để mình rời đi, cũng không quá hãm sâu.

Mỗi câu chuyện của mỗi phi tần ở cung cấm. Đó là những đố kỵ, những tranh chấp, hận thù. Vốn trong bức tường ấy, không tồn tại thứ gọi là tình cảm, kể cả tình tỉ muội.

Ở đó có Trang tiệp dư – vị tỉ tỉ cùng cha khác mẹ của Lạc Yên – năm xưa hại cho nàng thất sủng, nay khi Lạc Yên đã một lần nữa nhận sủng cũng là khi vị tỉ tỉ này nhận quả báo, bị giáng xuống mạt đẳng canh y, chết nơi lãnh cung không người biết đến. Càng đáng thương hơn là lúc chết được vinh dự, trở lại chức vị “tiệp dư” hoàn toàn nhờ người mà nàng luôn luôn rắp tâm hãm hại – Lạc Yên

Có Mã tài nhân nhập cung đã lâu, ganh ghét đố kỵ ngu ngốc, kết quả thì sao? Đời này kiếp này sống mãi trong vũng bùn cung cấm, không người nhớ đến

Có Yến quý tần, Hiền quý phi, Diệp dung hoa, Diệp thục dung, Tô tu nghi, Nhu phi, Từ chiêu dung, Ninh phi, … Ai cũng xinh đẹp, ai cũng tài hoa, nhưng vì đố kỵ, vì kiêu ngạo, vì ngu ngốc trao tình cảm cho đế vương để rồi nhận lấy ba thước lụa trắng, có người phát điên nơi lãnh cung, có người đời đời cô lãnh, có người thì rớt hẳn xuống bùn.

Thục quý phi – nữ tử nhận sủng bậc nhất hậu cung – nhưng rồi sao? Đế vương vốn lạnh lùng, nàng dù ở cạnh hắn bao năm, khi hắn đã muốn dẹp thì nàng có dùng tính mạng uy hiếp, hắn vẫn coi như không thấy. Để rồi thánh chỉ ban ra, cả nhà nàng ly tán, kẻ chết kẻ đi đày, còn lòng nàng, lạnh tựa tro tàn.

Kể cả Hoàng Hậu, mẫu hậu của hắn, thì sao? Chỉ cần gây sức ép lên giang sơn của hắn, hắn cũng vẫn có thể lạnh lùng mà xử lý.

“Lòng dạ Đế vương vốn vô tình”

Tuy vô tình nhưng vẫn là con người, vẫn có hơi ấm của tình cảm thoang thoảng đâu đây.