Mười năm về sau

Mười năm về sau– Tác giả: Cử Kỳ Vô Hối

– Chương: 3

– Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, trùng sinh (phụ), ngược, thanh mai trúc mã, gương vỡ lại lành, 1×1, HE (mang màu SE), ……

– Editor: Tiêu Tịch Đại Nhân. Mặc Quân Tịnh Túc

– Nhân vật: Tạ Trạch X Tô Y

– Văn án: Tạ Trạch yêu công chúa Tô Y, mà Tô Y cũng yêu Tạ Trạch. Chỉ vì hắn không có đủ lực lượng bảo vệ nàng nên từ chối lời tỏ tình của nàng, hoàng hậu đẩy nàng cho đệ đệ hắn là Tạ Hạo.

Mười năm ăn gió nằm sương nơi chiến trường, cuối cùng hắn cũng trở thành một vị tướng quân lừng lẫy, quay về. Nhưng lúc này người còn cảnh mất, rất nhiều chuyện đã thay đổi.

Hai năm sau khi hắn đi, Tô Y – nàng công chúa hắn yêu nhất và Tạ Hạo – đứa em trai  vô lại hắn ghét nhất có một đứa con trai.

Tạ Hạo là kẻ khốn kiếp, phong lưu ăn chơi bên ngoài, để nàng gánh vác công việc quản gia nặng nề, đứa con thiếu thốn tình cảm người cha mà trở nên hư hỏng.

Hắn vô cùng hối hận, cầu xin tình yêu của nàng, nàng nói:

“Đa tạ ngươi đối tốt với ta, nhưng ta cũng không cần. Nếu ta có thể lựa chọn, ta khẳng định không cần ngươi muốn tốt cho ta. Ta tình nguyện cùng ngươi đi  tới Phó Tái Bắc xa xôi, cũng không muốn ở lại Trường An làm thê tử Tạ Hạo. Nhưng bây giờ đều đã qua…… Không có ai có thể giữ lại thời gian. Ta buông xuống, ngươi cũng nên buông xuống.”

Tạ Hạo mất, hoàng đế yêu cầu nàng kết hôn với Tạ Trạch, rất lâu sau đó, nàng đồng ý.

Vào lúc kết hôn, Tạ Trạch trùng sinh trở lại năm 5 tuổi. Hắn lập thế lực về mình, cuối cùng, năm 17 tuổi, mang theo thế lực mạnh mẽ sau lưng, hắn cầu hôn nàng.

Nàng thẹn thùng đồng ý, lần này, họ hạnh phúc cả đời.

 

Kiều thê tùy hứng của hoàng đế

Kiều thê tùy hứng của hoàng đế– Tác giả: Kiều Ninh

– Chương: 9

– Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, ngược, gương vỡ lại lành, siêu sắc, hào môn thế gia, mặt than-cường-phúc hắc công, chủ thụ, nhẹ nhàng, 1×1 , HE, ……

– Editor: Nguyệt Hạ, Kim Kim, Thiên Thiên, Tiếu Tiếu

– Nhân vật: Triển Hoàng Tu X Giang Minh Tâm

– Văn án: Triển Hoàng Tu và Giang Minh Tâm trải qua yêu đương mặn nồng, cưới chui, để rồi hai năm sau lạnh nhạt.

Cô cảm thấy mình chỉ như một người tình được bao dưỡng, mỗi khi cô muốn ra ngoài cùng anh, anh đều từ chối, nếu như không phải có chiếc nhẫn kết hôn trên tay thì chẳng ai biết anh đã kết hôn cả.

Anh yêu cô, nhưng không giỏi ăn nói, chỉ có thể cho cô hưởng điều kiện sống tốt nhất, anh yêu cô nên không muốn cô lộ mặt ra ngoài, sợ để cho những kẻ ngoài kia  che cô là chim sẻ hóa phượng hoàng làm cô buồn.

Ai ngờ hai người không hiểu nhau, tạo nên vết rạn nứt hôn nhân.

Cô nháo ký đơn ly hôn, chạy ra ngoài, cha anh giả chữ ký của anh, thông báo ly hôn.

Cô sốc, tới tìm anh giải thích, lại vì anh không muốn để cô lộ mặt nên đuổi cô về, trực tiếp hại cô hiểu lầm.

Tuyệt vọng, cô chạy về nhà mẹ trốn. Suốt một tháng, anh lao đầu vào làm việc, trải qua cuộc sống lạnh lẽo sống không bằng chết. Trong lúc này, cô mua que thử thai lại phát hiện mình có bầu, nghe lời mẹ, cô trở về làm người vợ hiền đảm đang.

Hai người nói rõ lòng mình, hiểu lầm được hóa giải. Anh và cô lại quay về chơi trò tình thú mỗi ngày.

Hóa ra cô không có thai nha -_- Anh còn phản đối không cho cô mang thai sớm nữa chứ. Không sao, mỗi ngày đánh đột kích, còn sợ không có bánh bao sao? >:>

 

Vẫn là em

Vẫn là em– Tác giả: Kiều Ninh

– Chương: 11

– Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, oan gia, trọng sinh, siêu sắc, sủng, trung khuyển-cường công, kiên cường thụ, 1×1, HE

– Editor: Bear, Lazy Cat, Kimiko

– Nhân vật: Lôi Quang Hằng X Kha Hựu Tâm

– Hệ liệt: Lén yêu chồng phong lưu vô tình.

– Văn án: Kết hôn hai năm, cuộc sống có vui có buồn, Kha Hựu Tâm và Lôi Quang Hằng có thể vì vị trí để bàn chải đánh răng mà cãi nhau, cũng có thể vì một cái mỉm cười khiến ánh mắt không thể rời đối phương.

Tuy luôn tranh cãi ầm ĩ nhưng sau cãi nhau lại càng yêu nhau, cả hai còn có thể vừa cãi nhau vừa hôn, xuyên qua thân mật để phát tiết cơn giận.

Nhưng cô chưa từng nghĩ tới hôn nhân sẽ kết thúc vì cái chết của mình. Nhưng may thay, cô sống lại trong thân xác cô bé nghèo Hạ Điềm Hinh.

Lần đầu gặp, Lôi Quang Hằng đã thấy bóng dáng người vợ đã mất của mình bên trong cô, nhưng cô chỉ lấy cớ mình nhìn được hồn vợ anh. Từ lúc đó, cô trở thành “người tình bí mật” được anh bao dưỡng, ngược lại chỉ cần trung gian trao đổi với vợ anh là được.

Lúc cha cô đánh cô, anh tới cứu. Cô không thể ngờ được tình yêu của anh lại sâu đậm với mình tới thế, anh kiêu ngạo vì tình yêu của mình, cũng có thể mất hết hình tượng ban ngày, quỳ trước mộ cô mà khóc tới tuyệt vọng. Đối với anh, cô là ánh mặt trời ấm áp, hạnh phúc, mất đi cô, cả thế giới chỉ còn màu đen tuyệt vọng.

Cô hối hận, quyết định nói ra sự thật, anh phẫn nộ, tức giận, vui sướng và phẫn nộ hòa thành một ngon lửa bùng cháy tình yêu của hai người.

Kha Tử Linh – em gái kế của cô lên cơn điên khi biết cô qua lại với anh, bắt cóc muốn giết cô, những may mẹ kế hối hận thả cô ra, lúc đó cô mới biết thì ra cái chết kiếp trước của mình cũng chính là do người em này hại.

Kha Hựu Tâm quay lại bên Lôi Quang Hằng. Hai người kết hôn sau chưa đầy nửa năm bên nhau làm người ngoài đặt ngay cho cô đủ loại biệt danh tiểu tam, hồ ly tinh. Cô tức tối ôm bụng to đi mắng té tát, anh xum xoe ôm vợ tươi cười, kệ người đời, họ hạnh phúc bên nhau là được.

 

Chuyện cũ của Lịch Xuyên

chuyen-cu-cua-lich-xuyen– Tác giả: Huyền Ẩn

– Chương: 63

– Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, tàn tật, chủ thụ, cường công, cường thụ, tình hữu độc chung, ngược luyến tàn tâm, 1×1, HE, …

– Nhân vật: Lịch Xuyên X Tiểu Thu

– Editor: Mi krazy

– Văn án: Xuất hiện là cuộc sống sinh viên của Tiểu Thu sinh viên sư phạm Anh và anh Vương Lịch Xuyên, chàng kiến trúc sư tài năng nhưng ko lành lặn, cùng với căn bệnh ung thư xương mà anh cố gắng dấu giếm và hi sinh cả tình yêu của mình hơn 10 năm để chỉ mong đánh đổi lại việc cô đồng ý chia tay và tiếp tục đi tiếp với cuộc sống không có anh bên cạnh mình.

Nhưng anh và cô không biết rằng lần gặp gỡ đầu tiên, câu nói chuyện đầu tiên “ I’m terribly.. sorry” lại nối kết họ xuyên suốt cho cả cuộc đời của họ.

Một tình yêu đẹp như vậy mà phải chịu chia cắt đến 6 năm..

Đến khi cô phát hiện ra sự thật về căn bệnh nan y của anh, cố gắng cầu xin anh cho phép cô được ở lại bên anh, dù cho sống thì phải thấy người chết phải thấy xác nhưng cuối cùng cũng nguyện ý để chia tay anh, chỉ để mong thấy anh được sống..

Để phải lại sống trong nhung nhớ, mất ngủ, suy tư trằn trọc đến 3 năm nữa..

Cái giá cho hạnh phúc như vậy có phải quá đắt ko? Dù cho cả anh và cô đều là những con người rất ngoan cường, rất dũng cảm trong tình yêu.. Nhưng những gì họ trải qua thật sự quá tàn nhẫn và quá mức chịu đựng của họ.

“Nếu một cô gái yêu bạn, trừ phi ngay cả linh hồn của bạn cô ta cũng được nắm giữ, nếu không cô ta sẽ không thấy thỏa mãn. Bởi vì đàn bà rất yếu đuối, cho nên bọn họ có ý muốn thống trị vô cùng mạnh mẽ, không khống chế bạn hoàn toàn thì sẽ không cam lòng. Bụng dạ đàn bà rất hẹp hòi, vô cùng phản cảm đối với những gì trừu tượng mà họ không giải thích được. Trong đầu bọn họ chỉ nghĩ tới những thứ vật chất, cho nên vô cùng đố kỵ với tinh thần và lý tưởng. Linh hồn của đàn ông ngao du ở những nơi xa xôi nhất của vũ trụ, đàn bà lại muốn giam cầm nó ở nhà để tính toán tiền bạc…đối với người rơi vào lưới tình mà nói, chỗ khác nhau giữa đàn ông và đàn bà là : đàn bà có thể yêu đương cả ngày cả đêm, mà đàn ông chỉ nghĩ tới nó khi làm tình.”

Tình yêu cao cả mà anh dành cho cô, sự gan góc trong cách sống và cư xử của Tiểu Thu.

Ngay khi chứng kiến cảnh cô vì mấy bức ảnh chụp chung của 2 người trong máy hình bị tên trộm cuỗm mất, cô đã chạy hơn 2000m để chiến đấu, đấm đã túi bụi để lấy lại được hình ảnh của 2 người, hay khi cô gan lì xếp hàng tại ga xe lửa 2 ngày 2 đêm chỉ để được mua vé tàu về quê ăn Tết…

Đến ngày giao thừa, anh vì cô đạp xe bỏ nhà lên nhà ở Côn Minh hơn mười mấy tiếng đồng hồ bằng xe đạp, đã ko quản bao nhiêu trở ngại mà đến bên cô, chia sẻ cùng cô.

“Mỗi lần anh uống một chén, trong lòng đều nghĩ, chấm dứt nhanh lên đi, để cho anh về với Tiểu Thu nhanh chút đi.”

 “Không thể nào, buồn nôn như vậy luôn à?”

“Anh không đành lòng để em cô đơn một mình trong khách sạn.”

Để rồi khi anh rời xa, những dòng email của cô là động lực để anh cố gắng chiến đấu giữa sự sống và cái chết đang giằng co quyết liệt bên anh.

Hi Lịch Xuyên, Lại là ngày 1 tháng 4, ngày cá tháng tư. Anh còn nhớ chúng ta chia tay vào ngày này sao? Anh không lừa được em, vì trong mắt anh hiện lên sự khổ sở rõ ràng. Anh chưa bao giờ làm tổn thương em, nếu không thể không tổn thương em, nhất định là xuất phát từ ý tốt sâu xa. Được rồi, chuyện đau buồn nhớ tới đây thôi. Có một hôm, em làm một cơn ác mộng rất đáng sợ, em mơ thấy anh đang chịu khổ. Tối hôm đó, nửa đêm em chạy ra tiệm internet, lần đầu tiên dùng GOOGLE tìm tên anh. May mắn, không có tin tức xấu gì về kiến trúc sư trẻ tuổi Vương Lịch Xuyên. Hiển nhiên, anh cũng không tham gia hoạt động công cộng nào. Em suy nghĩ, anh đột nhiên rời đi Bắc Kinh, những hạng mục anh đang thiết kế ở Trung Quốc làm sao bây giờ? Tuy nhiên, có vẻ như công ty anh vẫn đang ở Bắc Kinh, vẫn đang làm ăn. Cười, đó cũng không phải những chuyện em có thể quan tâm. Em chỉ hy vọng mọi việc của anh đều tốt. Tiểu Thu. Còn nữa, đừng nghĩ rằng Tiểu Thu anh đọc được trong email, chính là Tiểu Thu hiện tại nha, Tiểu Thu trong thực tế thay đổi rất nhiều, có thể anh nhận không ra. Nhưng mà, Lịch Xuyên, anh sẽ thay đổi sao? Anh sẽ không, đúng không? Anh là tình yêu vĩnh viễn trong lòng em.

“Muốn yêu một người, không có cơ hội; muốn hận một người, không có lý do.

Muốn chạy trốn, không có chỗ trốn; muốn sa đọa, không có can đảm.”

6 năm sau, anh và cô lại gặp nhau lần nữa. Anh lạnh lùng mà đối xử với cô như những người đồng nghiệp. Anh không có biểu cảm gì là quen biết cô. Nhưng hành động anh nhảy vào thùng rác kiên quyết lục tìm kẹo cai thuốc cho cô, tay chân chảy máu khiến cho sự thật rằng anh yêu cô hơn cả bản thân mình là ko gì thay đổi

“Anh không hề rõ ràng. Từ trước tới giờ cũng chưa hề. Tiểu Thu, tình yêu của em sâu đậm như vậy à? Sáu năm cũng không đủ để em quên đi sao?”

“Không đủ, một ngàn năm cũng không đủ! Em không quên được, tại sao em phải quên!”

“Em lớn lên một chút được không? Khi em còn sống, có vài thứ phải ra đi, nhất định phải biến mất, let it go!”

“Em không muốn mất anh.”

“Đúng vậy, em sợ mất anh, nhưng em đã mất rồi. Em phải đối diện với kết thúc này.” Anh nói “Khi em được đọc một quyển sách hay nhất, gặp được một người đàn ông đẹp nhất, hoặc là tới một thành phố xinh đẹp. Em sẽ nói với chính mình, em đã gặp được thứ tốt nhất trên đời, em khiến những thứ đó làm bạn với em trên đường đời. Nhưng không được bao lâu, lại có những điều mới xảy ra, em lại đọc được một quyển sách hay hơn, gặp được một người đàn ông đẹp hơn, đi tới một thành phố đẹp hơn. Một cuộc sống khác lại bắt đầu.” Anh tiếp tục nói, khóe miệng kèm theo ý cười tàn nhẫn : “Đừng sợ kết thúc. Kết thúc chỉ là một ảo ảnh mà thôi. Tất cả kết thúc, đều ý nghĩa cho một bắt đầu mới.”

“Không! Đừng nói dối với em! Em và anh, chỉ có bắt đầu, không có kết thúc. Vĩnh viễn cũng không kết thúc. Nếu như phải có kết thúc, thì chỉ có một kết thúc, đó chính là chúng ta sống hạnh phúc bên nhau!”

 “You are so damaged!” anh nắm vai tôi, gầm nhẹ

 “Em là đồ ngốc! Tại sao không nghe lời khuyên của anh? Trong đầu em chứa cái gì? Nước à? Cỏ dại à? Stupid! Stupid! Stupid!”

“Are you making love with me? Or are you killing me?”

 “Both!”

 “Stupid!”

“You stupid!”

–000–

Nhìn nhìn lịch, hôm nay là lễ tình nhân. Tuyệt! Chiến tranh giữa tôi và Lịch Xuyên, trên chiến trường chính, toàn quân của tôi đã bị tiêu diệt, bây giờ chuyển sang trạng thái du kích. Cho nên, kiên trì phương châm mười sáu chữ của Mao gia gia : Địch tiến ta lui, địch lui ta phá, địch đuối ta đánh, địch lui ta đuổi.

Làm một kẻ thất tình, tôi có tất cả tật xấu mà một kẻ thất tình nên có. Thích đứng cô đơn một mình ở chỗ đông người. Sầu bi giữa tiếng ồn của đám đông. Hèn gì ở những bộ lạc Châu Phi, khi một người sắp chết, người đó sẽ được những người khác vây quanh, nhảy múa quanh đám lửa. Chết đi trong tiếng người náo nhiệt sẽ tốt hơn sự đau đớn khi chết một mình nhiều.

Cảm động thay cho lời của anh khi biết tin đến Thụy Sĩ

Đừng đi đâu hết, anh tới đón em, chắc mất khoảng 30 phút.” Lịch Xuyên uy hiếp tôi từ đầu bên kia “Nếu anh không thấy em, lại không nhận được điện thoại của em, anh sẽ báo cảnh sát, em biết chưa? Nếu em mất tích, hoặc xảy ra chuyện không may, anh sẽ nhảy lầu ngay lập tức, em hiểu chưa?”

Tôi vô cùng nghi ngờ. Lịch Xuyên thật sự còn yêu tôi sao?

Nếu yêu và không yêu không có gì khác nhau, tại sao còn phải yêu?

 Tình yêu vất vả, không có kết quả như vậy, tôi có cần tiếp tục kiên trì không?

 Tôi hung hăng nhét hai chiếc phong bì vào tay anh, quay lại thang máy, ấn tầng số 18, đi thu dọn đồ của mình. Trong nháy mắt cửa thang máy sắp đóng, Lịch Xuyên bỗng nhiên ngăn lại. Tôi ngẩng đầu nhìn anh, tim đập thình thịch. Mắt anh chứa sự đau đớn mà tôi không chịu nổi. Tôi nghĩ thầm, nếu anh muốn giữ tôi lại, cho dù chỉ là một chút ám chỉ, cho dù giọng điệu hơi buông lỏng một chút thôi, tôi liền tha thứ anh, lập tức tha thứ anh. Không ngờ, anh chỉ hít sâu một hơi, bình tĩnh nói : “Tiểu Thu, chúc em lên đường bình an.”

Sau đó, cửa thang máy, từ từ đóng lại. Một cánh cửa khác trong tim tôi, cũng đồng thời đóng lại.

Tưởng anh sẽ ngăn cô lại, nhưng đổi lại chỉ bằng câu nói – Chúc em lên đường bên an—làm cho cô bước đi mà mắt đầy lệ ướt… Để rồi, sau đó khi cô biết sự thật, lại càng đau lòng ko chịu nổi

“Bác sĩ tiến hành cắt bỏ phần phổi di căn, sau đó cậu ấy trải qua 3 năm hóa trị. Người gầy sọp, tóc cũng rụng hết, vô cùng yếu ớt, ngay cả sức lực để đứng dậy cũng không có. Nói thật, bộ dạng cậu ấy thay đổi hoàn toàn, cho dù cậu có nhìn thấy cũng không nhận ra. Tác dụng phụ của hóa trị thật đáng sợ, ngoài ra, cậu ấy còn bị đau xương, vô cùng thống khổ, cậu ấy muốn chết đi cho xong, lại sợ bố và ông bà nội đau buồn. Tóm lại…ba năm đó, nếu không có email của câu, mình thật sự không biết cậu ấy sẽ trải qua như thế nào.”

“Vì trị liệu MDS, Alex cần truyền máu định kỳ. Truyền máu trong thời gian dài sẽ khiến cho nồng độ sắt tăng mạnh. Để đề phòng ngộ độc sắt, Alex phải uống thuốc loại bớt sắt. Loại thuốc này tên là Deferasirox, kích thích rất lớn tới việc tiêu hóa của dạ dày. Uống xong rất dễ buồn nôn, nôn mửa.” Renes lại thở dài “Alex đặc biệt không muốn cậu biết cậu ấy bị MDS, vì cậu có chứng sợ máu, mà cậu ấy, lại hay đi truyền máu, lúc nặng còn truyền một ngày hai lần.”

Lúc anh bỏ bệnh viện, về Côn Minh, về lại căn phòng khách sạn 2 người từng ở, để chờ đợi những phút giây hấp hối cuối cùng của cuộc đời mình. Người con trai kiên cường ấy chấp nhận cái chết như lời chia tay cuối cùng dành cho Tiểu Thu, đau đớn đến ko chịu nổi:

Lịch Xuyên lẳng lặng nằm trên giường, đắp một chiếc chăn màu xanh nhạt, Tiểu Mục lau rửa người anh vô cùng sạch sẽ, mặt anh không hề có sự tức giận, hai mắt nhắm lại, lại chưa nhắm hoàn toàn, giống như không có sức lực để mở ra, nhưng lại muốn xuyên qua một khe nhỏ, liếc nhìn thế giới này một lần nữa. Một tia nắng chiếu lên trán anh, da thịt tái nhợt gần như trong suốt, miệng anh hơi hơi mỉm cười, giống như đang chìm trong một ký ức tốt đẹp nào đó.

Để rồi cô chịu buông tay, đi tiếp, chỉ để anh ra đi, để anh được sống sót.

…. 3 năm… Lại điên cuồng lao đầu vào công việc để tìm quên..

Lịch Xuyên tựa như một chiếc bong bóng trong tay tôi, cho dù nó đã bay lên tận trời mây, cho dù nó đã bay xa tới mức không nhìn thấy màu sắc của nó nữa, nhưng chỉ cần kéo nhẹ một cái, thì nó lại ở ngay cạnh tôi. Giữa tôi và anh, có thể rất lạnh lẽo, cũng có thể rất nóng bỏng, cũng có thể trở nên thật dịu mát, nhưng sợi dây liên kết này, sẽ không bao giờ đứt.

Ngẫu nhiên cũng sẽ nhai đi nhai lại bài cũ rích : “Em thì sao? Move on chưa? Có bạn trai mới chưa?”

 Tôi nhẹ nhàng bâng quơ trả lời :

“Nếu đã đồng ý move on với anh rồi, thì đương nhiên sẽ giữ lời. Anh hỏi nhiều như vậy làm gì? Em không thèm nói cho anh để anh khoái trá đâu.”

Yêu một người như vậy, yêu suốt mười năm trời. Trái tim của chính mình, bị đẩy xuống vực sâu, hai lần. Chỉ muốn tuổi già thật yên lặng. Chữ “yêu” này, tôi không bao giờ muốn nói ra nữa. Độc thân rất tốt. Tự do tự tại, không nhanh không chậm.

Để rồi một lần nữa, khi anh xuất hiện trước mắt cô. Cô vẫn cứ như 1 cô ngốc ko thể tin sự thật rằng anh đã về, anh vẫn là anh, vẹn nguyên như 10 năm về trước…

“Thật xin lỗi, Tiểu Thu, anh sai rồi. Anh làm chậm trễ em quá nhiều năm.”

“Tiểu Thu, ý chí của em rất kiên định, anh thật sự rất bội phục em. Vào những năm cách mạng em nhất định sẽ là anh hùng. Nếu như trong phong trào kháng Mỹ, không biết sẽ có bao nhiêu cái lô cốt bị em bắn sập. Cuộc đời ảm đạm thê lương của anh, phải dựa vào em chỉ đường tiến tới.”

Những người yêu nhau và luôn đấu tranh với khó khăn để được ở bên nhau.

Cầu chúa phù hộ cho những người yêu nhau sẽ tìm thấy nhau và được ở bên nhau suốt cả cuộc đời….

 

 

Phượng Tần

Phượng Tần– Tác giả: Như Băng Như Thủy

– Chương: 72

– Thể loại: Đam mỹ, xuyên không, hài hước, sủng, cổ trang, sinh tử, cổ đại, cường thụ, bảo bảo, sủng, cường công, dụ thụ, ruồng bỏ, tình hữu độc chung, trung khuyển, sắc, 1×1, HE, …

– Nhân vật: Lạc Quân Tường X Phượng Tần (Kevin)

– Editor: Tiểu Mẫn

– Văn án: Là nhà vật lý thiên tài của nước Anh, Kevin gặp nạn khi đi du lịch.

Xuyên vào người vị nam phi tần duy nhất trong hậu cung đầy nữ phi tần, lại mang theo đứa con Lạc Tử Vũ bị bỏ rơi trong lãnh cung.

Linh hồn Phượng Tần rời đi, chỉ van nài Kevin giúp chăm sóc đứa nhỏ.

Mỗi ngày lại sống vui vẻ, dạy con học tiếng anh.

Với bản tính ham chơi, cậu lén cải trang xuất cung, lại vô tình gặp trúng hoàng đế Lạc Quân Tường làm bằng hữu.

Rũ nhau đi dạo, ăn đồ nướng.

Quỳ một chân, Phượng Tần cầm bó hoa cúc tỏ tình với Lạc Quân Tường.

Khi biết được chàng trai đáng yêu này chính là phi tần bị thất sủng của mình, lập tức đưa cậu trở về sủng ái vô hạn.

Hắn còn phát hiện ra rằng, hóa ra mình có một đứa con.

Hơn nữa, việc hắn quên cậu chính là do sự sắp đặt của Thái hậu để chia rẽ đôi uyên ương này.

Các ngươi không muốn hắn lập thành hậu? Vậy hắn cứ lập!

 

 

Cưới vợ trước về

cuoi-vo-truoc-ve– Tác giả: Lương Hải Yến

– Chương: 10

– Thể loại: Ngôn tình, siêu sắc, bảo bảo, hài hước, hiện đại, sủng, chủ thụ, cường công, phúc hắc, 1×1, HE, …
– Editor: Hanie

– Nhân vật: Thiệu Sâm X Bùi Dạ Tĩnh

– Văn án: Trong thời gian du học, gặp anh, yêu anh, mang thai, vì tình yêu của hai người mà bị cha cô từ mặt.

Sống bên nhau thật hạnh phúc, thật ngọt ngào.

Nhưng vì hiểu lầm, mệt mỏi mà ly hôn.

Anh nói, được, ly hôn cũng được, nhưng con tôi nuôi, cô cũng không bao giờ được gặp lại con nữa.

Cô đồng ý, để rồi hối hận bao nhiêu năm trời, bạn cô cố gắng mai mối, cô đều từ chối.

Anh thì sao? Vẫn chưa từng có một ngày nào ngừng nhớ về cô.

Dựa theo khích lệ của con trai, anh quyết định quay lại tìm cô lần nữa.

Mặt dày bám lấy, ngọt ngào ngọt ngào, đem cô trở về làm một gia đình hạnh phúc.

 

Em về cùng ngày nắng

em về cùng ngày nắng– Tác giả: Cuồng Diêu Tiểu Vĩ Ba

– Chương: 74

– Thể loại: Ngôn tình, vườn trường, trùng sinh, hiện đại, sắc, siêu sủng ngọt hơn đường hóa học, mỹ nhân, cường công, phúc hắc, dụ thụ, dụ công, trung khuyển, 1×1, HE, …
– Editor: Tũn Còi

– Nhân vật: Lục Chấp X Ninh Trăn

– Văn án: Định mệnh của cô và anh như hai sợi dây thắt nút, không thể tháo bỏ.

Một lần sống lại Ninh Trăn muốn rời xa Lục Chấp, muốn thay đổi kết cục bi thương giữa hai người.

Nhưng có lẽ định mệnh là thứ không thể khống chế, nàng trốn tránh, Lục Chấp vẫn là Lục Chấp vẫn yêu Ninh Trăn một người con gái tốt về mọi thứ, nàng dịu dàng, tốt bụng, xinh đẹp, thành tích giỏi, lại nhát gan, còn hắn đánh nhau, hút thuốc, trốn học, làm việc tùy hứng đối với Ninh Trăn là hai thái cực.

Nhưng tình yêu nào có thể lý giải được đâu, chỉ cần một ánh nhìn thôi là khắc sâu cả một đời.

Lục Chấp hận không thể đem mọi thứ tốt nhất cho Ninh Trăn, đem tâm cấp cho nàng, thay đổi cuộc sống vì nàng, nàng đau lòng tâm hắn cũng đau…

Nhưng Ninh Trăn kiếp trước rất nhát gan chỉ mong tránh Lục Chấp loại người lưu manh, mặt dày này càng tốt, không dám can đảm tiếp nhận tình yêu của Lục Chấp, hắn không biết là nàng nhiều lần đã buông tay hắn ra, giả vờ như chưa từng tồn tại thứ tình yêu đó, càng trốn lại càng không thể thoát được định mệnh.

Đừng trách Ninh Tranh quá vô tâm không tiếp nhận tình yêu của Lục Chấp khiến mọi người đều bị ngược, hãy đặt bản thân là Ninh Trăn một cô gái yếu đuối bị động trước tình yêu của Lục Chấp, tình yêu của anh bá đạo, lại quá mạnh mẽ, khống chế người khác phải yêu mình thì với Ninh Trăn tình yêu của Lục Chấp là một loại sợ hãi.

Lục Chấp là một chàng hoàng tử trong mơ của bao nữ sinh nhưng mang trong lòng một vết thương không thể xóa, trong mắt Lục Chấp mọi thứ đều vô nghĩa tạm bợ, kể từ khi gặp Ninh Trăn thì Lục Chấp đã tìm được mục đích sống của mình, hắn chưa từng yêu ai lại không ai dạy hắn yêu là thế nào, ngay cả bản thân hắn cũng chưa nhận được tình yêu thật lòng là gì, hắn chỉ nghĩ dành mọi thứ cuả hắn cho người mình yêu, như vậy là đủ, nhưng cảm nhận của người khác như thế nào hắn lại không hiểu.

Những thứ tốt đẹp nhất đều được Lục Chấp dành cho Ninh Trăn, chàng thiếu ấy niên cố ý đùa bỡn cho nàng vui khi nàng buồn, hát tình ca cho nàng nghe, ở trong mưa dắt nàng về nhà, chở nàng đi xe máy ở vùng núi, cùng ngắm một bầu trời sao, nhíu mày giúp nàng làm tổng vệ sinh, cùng nàng ngắm tuyết rơi, chàng trai kiêu ngạo ấy vì nàng viết thư tình 6000 chữ, ở dưới đèn đường cõng nàng về nhà… thì ra thanh xuân của nàng đều có dáng hình của Lục Chấp.

Có lẽ Ninh Trăn cũng đã yêu Lục Chấp rất lâu rồi đến lâu nỗi cô cũng không nhận ra mình đã phải lòng chàng thiếu niên tùy hứng, kiêu căng ấy.

Kiếp này Ninh Trăn lại tìm cách rời xa hắn không được, ngược lại hiểu ra mình nên làm gì, dũng cảm bước một bước tiến đến Lục Chấp, nàng chủ động nắm tay hắn làm cho hắn không cô đơn bước một mình.

Kiếp trước đứng trước sự sợ hãi với cha, cô từ bỏ niềm đam mê với múa, kiếp này cô tự tin bước lên sân khấu thể hiện tình yêu của mình.

Kiếp trước số phận rất tàn nhẫn cũng rất vô tình đem hai người đẩy nhau rời xa, cách biệt nhau là cả một đời xa cách.

Rất may anh cũng trọng sinh trở về, mang trong mình là thân xác 20 tuổi gặp lại Ninh Trăn, Lục Chấp 27 tuổi trước khi chết đi trong sinh mệnh không có Ninh Trăn, Lục Chấp như một cái xác không hồn, một người máy không cảm xúc làm tròn trách nhiệm với gia tộc cho đến kết thúc sinh mệnh.

Kiếp này, cuối cùng anh và cô cũng có thể ở bên nhau, mãi mãi hạnh phúc.